Không phải ai cũng được bế con!

Tựa đề có thể làm bạn hơi giật mình, nhưng đây là một sự thật chúng ta cần nhìn nhận. Với tình hình xã hội phức tạp như hiện nay, việc trao một em bé 1-2 tuổi vào tay người không thực sự thân thiết quả thật không an toàn chút nào.

Nếu từng làm cha mẹ, bạn sẽ hiểu cảm giác muốn bảo vệ con mình trước mọi thứ. Thậm chí một số mẹ còn không muốn cho người đi ngoài đường bui bặm về bế con mình, bởi trẻ vô cùng nhạy cảm, có thể bị lây nhiễm vi khuẩn, chất độc hại bất cứ lúc nào. Hay cũng có nhiều mẹ không cho con nghe những lời bình phẩm thiếu nhã ý từ người lớn. Bảo vệ con không có gì là sai, nếu như bạn biết những điều đó thực sự ảnh hưởng đến con mình.

Để đảm bảo độ an toàn cho bé, chỉ nên giao việc trông coi bé cho những người rất thân thiết với gia đình, ví dụ như ông bà nội ngoại, cô dì chú bác, anh chị lớn của bé, hay những người bạn mà bố mẹ thật sự tin tưởng.

Trong giao tiếp thường ngày, bố mẹ cũng lưu ý cần phải dạy bé theo ai và không theo ai, ví dụ gặp những người có biểu hiện lấm lét, dữ tợn….. thì con không được theo. Với các bé được gần 2 tuổi đã bập bẹ nói được rồi, bạn có thể dạy bé nếu gặp chuyện thì gọi “bố”, “mẹ” hay “cứu”…. hay một mật mã riêng của gia đình mà nếu không phải trả lời đúng, bé sẽ không đi cùng.

Thực ra trẻ con vốn vô cùng nhạy cảm và có trực giác tốt, nếu bé thấy ai đó không an toàn thì bé sẽ quay người chạy đi, còn nếu vẫn bị bế thì bé sẽ phản vệ quẫy đạp, nhoài người ra và khóc. Những lúc đó nếu đi với người quen, bố mẹ đừng xấu hổ mà hãy thấu hiểu cho con mình, rằng bé chưa đủ tin tưởng để người đó bế. Một em bé thân thiện vui tươi thì ai cũng quý, nhưng quan trọng hơn hết vẫn là bé biết tự bảo vệ mình.